Rớt Mảnh Trăng Tình

Em đi bỏ lại quả sầu
Em đi lặng lẽ canh thâu kẻ buồn
Em đi rớt mảnh trăng thương
Em đi lưu luyến, vọng hoài em đi!

Đã mấy thu rồi, em nẻo xa
Chiều chiều cứ mãi nhớ…người ta
Biết bao kỷ niệm, theo ngày tháng
Ẩn hiện đâu đây dưới ráng tà

Từng hồi chuông đổ thấm vào tim
Để cánh hồn đau duỗi thẳng tìm
Mà biết tìm đâu nơi diệu vợi
Chỉ còn gối mộng giấc mơ đêm

Năm xưa hẹn gặp bên vườn vắng
Nhìn áng mây trôi dưới khoảng tầng
Anh hỡi! Cuộc đời bao biến đổi
Tình ta vẫn cứ thế nha anh!

Có những ngày mưa, nước ngập đầy
Đìu hiu một góc vấn vương ai
Mong sao vầng xám tan trôi lẹ
Để trái tim yêu khảy nhịp dài…

Nhưng rồi định mệnh vẫn đôi nơi
Cả khối trăng thanh rụng xuống đồi
Bóng tối loang tràn lên suối lạnh
Ngậm ngùi nhìn ái tách chia đôi

Em phải cùng đi với Mẹ Cha
Đến nơi xứ lạ, bỏ quê nhà
Tấc lòng chẳng muốn đành cam chịu
Hai nẻo thu sương nhỏ lệ nhòa.


7/8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)