PDA

View Full Version : Hội chứng phụ nữ ế chồng



simsodepchodoanhnhan
21-07-2010, 09:53 AM
Nếu bạn đọc bất ngờ vì có rất nhiều thành viên xin đăng ký “Hội những người thích ở một mình” ở bài viết trước thì ở nội dung mới này, Joe sẽ lại đem đến cho độc giả một sự ngạc nhiên mới về “hội chứng phụ nữ ế chồng”.

Có lần tôi thấy một poster có bốn bộ xương ngồi ở bàn. Mỗi bộ xương được trang trí với món đồ: một chiếc mũ màu hồng, mội túi trang điểm, một đôi giầy cao gót, một khăn quàng cổ hàng hiệu. Suy ra bốn bộ xương ấy thuộc bốn người phụ nữ. Ở dưới ghi chữ: “Chờ người đàn ông hoàn hảo”.

Chờ, chờ nữa, chờ mãi.

Ở Hà Nội tôi bắt đầu thấy nhiều người phụ nữ khoảng 30 tuổi chưa lấy chồng, chưa có ý định lấy chồng, kể cả đã có ý định nhưng chưa có ứng cử viên. “Lấy chồng sớm làm gì” là câu cửa miệng của họ trong thời gian vừa qua. “Cứ phát triển sự nghiệp đã - nếu có hoàng tử xứng đáng nào đến thì nhận lời, không thì chờ tiếp.”

Vấn đề là phụ nữ Việt Nam giỏi quá; ít hoàng tử xứng đáng. Hôm trước tôi xem một tạp chí tiếng Anh thấy có bài phỏng vấn một bạn nữ 24 tuổi nói về sự thay đổi của Hà Nội. Bạn ấy có nhiều sự nhận xét hay, trong đó:

“People are becoming more beautiful, especially women. I think in some ways girls are developing faster than boys. I see so many beautiful, strong, smart [girls] becoming independent, and yet still keeping their cultural values.”

“Người ta càng ngày càng đẹp hơn, đặc biệt là phụ nữ. Tôi thấy các bạn nữ trưởng thành nhanh hơn các bạn nam. Tôi thấy nhiều phụ nữ xinh đẹp, mạnh mẽ, thông minh, tự lập, mà vẫn giữ được bản sắc văn hóa.”

“Đúng rồi”, tôi tự nói với mình. Tôi thấy một khoảng cách lớn đang mở rộng giữa người nam và người nữ trẻ ở Việt Nam. Hầu như lĩnh vực nào các bạn nữ cũng đang “chạy nhanh hơn” các bạn nam: ngoại ngữ, tài chính, tiếp thị, xuất bản, quản lý, giải trí…Đó chỉ là cảm giác, nhưng là cảm giác mạnh.

Riêng ngoại ngữ, tôi được mời tham gia nhiều lớp học tiếng Anh ở các trường đại học Hà Nội và Sài Gòn. Cứ 9 sinh viên nữ là 1 sinh viên nam, lớp nào cũng thế, trường nào cũng vậy, đủ mì chính cánh để mời công ty Ạginomoto tài trợ. (Ai hiểu câu đó được 9 điểm).

Nhiều lĩnh vực khác nữa, nữ có mặt đông hơn, chiến đấu mạnh hơn. Kể cả những “chi tiết nhỏ” như cách đứng lên và giới thiệu tên ở cuộc họp quốc tế, nữ trẻ tỏ ra tự tin hơn nam trẻ.

Tôi biết đến một số tổ chức của nước ngoài đang cố tình tuyển nhân viên nữ (mặc dù không nói ra). Vì sao? “Ở Việt Nam nhân viên nữ hơn hẳn”, một người bạn của tôi là sếp của một tổ chức nước ngoài tâm sự. “Trình độ cao hơn, thái độ tốt hơn, góc nhìn cởi mở hơn, và khác với nhiều nước ở Châu Á khả năng mở rộng quan hệ không kém gì đàn ông”.

Tóm tắt: nữ trẻ đang chạy nhanh hơn. Sụ thật: người chạy nhanh khó yêu người chạy chậm. Kết quả: nhiều người phụ nữ Việt Nam trẻ không biết lấy ai.

Kết quả tiếp theo: bắt đầu có nhiều người phụ nữ Việt Nam không còn trẻ và không có ai.

Trong vấn đề này có một số người thắng. Đó là những người đàn ông chạy nhanh. Tôi vừa nói “có khoảng cách đang rộng dần giữa nam và nữ”. Nhưng quy tắc nào cũng có ngoại lệ. Nhìn chung, các bạn nữ đang “chạy nhanh hơn”, nhưng có một số đại diện phái mạnh đang chạy nhanh ơi là nhanh.


http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2010/06/20/pn2062010.jpg



Tôi kể chuyện về chị Phương và anh Minh. Chị Phương 30 tuổi, chưa chồng. Chị ấy có công ty nhỏ, nói tiếng Anh như ma (ma Tây), mạnh mẽ và giỏi giang. Nhiều anh chàng xin “hát tặng bài tình ca”; chị Phương từ chối hết (đôi khi nghe nửa bài mới yêu cầu dừng lại). Các anh ấy chưa đủ trình độ. Chị Phương không muốn lấy người kém hơn mình - chịu làm sao được khi cả đời phải “dạ dạ vâng vâng” một người không có khả năng làm phụ nữ hiện đại nổi da .

Xuất hiện anh Minh. Anh Minh có khả năng làm chị Phương nổi da và nhiều thứ nữa. Anh Minh có công ty lớn, nói tiếng Anh như ma (bố ma Tây), lịch lãm, đẹp trai, biết mình biết người. Anh ấy là người chị Phương chờ đợi hơn mười năm qua. Anh ấy cũng rất Việt Nam, cùng văn hóa mến yêu của chị Phương. Chỉ có anh Minh có thể làm cho chị Phương cảm thấy hài lòng. Vì phải cảm thấy hài lòng thì mới cưới, suy ra chỉ có anh Minh mới có thể làm cho bố mẹ chị Phương cảm thấy hài lòng nữa

Hai người đi café nhiều, có duyên với nhau.

Nhưng mất cân đối quá.Với anh Minh, chị Phương chỉ là “một trong những sự lựa chọn” thôi - dù xinh đẹp, dù giỏi giang nhưng vẫn chỉ là “một trong những”. Đó là bài toán.Vì phụ nữ Việt Nam giỏi quá nên cứ 10 chị Phương là chỉ có 4 anh Minh. Mà cứ 10 chị Phương lại có 30 em Giang, Hiền và Chi - các em 25 tuổi, xinh xắn, nhanh nhẹn, muốn lấy người đàn ông “thành đạt” như anh Minh. Tính ra, cứ 10 người phụ nữ hấp dẫn thích anh Minh là chỉ có 1 anh Minh.

Chênh lệch! Chị Phương và nhiều người phụ nữ khác đang “khổ vì tiêu chuẩn”. Họ có tầm nhìn rộng nên không thể lấy người có tầm nhìn hẹp. (Còn nhiều người đàn ông khổ vì có tầm nhìn hẹp, không thể thu hút người có tầm nhìn rộng). Đàn ông có tầm nhìn đủ rộng khó tìm lắm chứ.

Chỉ có anh Minh mới sướng.

Mà thực tế anh Minh không sướng đâu, vì lắm mối nên tối nào anh Minh cũng nằm không. Thời gian trôi qua, các em Giang, Hiền và Chi cướp ngôi chị Phương (hoặc chị Phương nhường ngôi sang Tây). Thời gian trôi tiếp, anh Minh bắt đầu để ý các em Lý, Thủy và Hảo (là các em gái của Giang, Hiền và Chi). Cuối cùng không ai tìm được hạnh phúc.

Một lần cuối cùng: vấn đề là tại phụ nữ Việt Nam giỏi quá. Vậy các bạn nam ơi! Hãy cố gắng lên! Hãy chạy nhanh hơn đi! Hãy bỏ những thói quen hay gọi là “chuyện đàn ông” mà thật ra chỉ là cái cớ để không cần xem lại bản thân. (Đây không phải tôi tự nói nhé, đạo đức giả quá. Đây là tôi thay mặt chị Phương nói). Hãy học anh Minh. Hãy là người “xứng đáng” để các bạn nữ kia không trở thành bộ xương như trong poster đó. Tiêu chuẩn của họ có thể xuống đi một chút, nhưng một chút thôi - họ là phụ nữ mà, xuống hai chút là chuyện không thể!

Các bạn nam ơi! Không chạy nhanh hơn là chết cả lũ đấy!

Poster kia là bốn bộ xương của bốn người phụ nữ ngồi ở bàn ăn. Tôi nghĩ nên vẽ thêm poster khác - bốn bộ xương của bốn người đàn ông ngồi ở bàn bia hơi, ở dưới ghi chữ “Chờ người phụ nữ bình thường”.



Joe